Khóa JuLeiCa

Xe lữa lăn bánh chở tôi đến nơi tổ chức khóa JuLeica, nơi tôi sẽ cùng anh chị em Chánh Dũng tham dự khóa huấn luyện. Đối với tôi khóa này rất đặc biệt, vì đây là khóa huấn luyện của người Đức, nên chúng tôi sẽ trao đổi với nhau bằng tiếng Đức thay vì tiếng Việt.

huynhtruong2Chữ „JuLeiCa“ này có thể quen thuộc với Huynh Trưởng ở Đức hoặc Thụy Sĩ, đó là chữ viết tắt của „Jugendleiter-Card“, tạm dịch là „thẻ Huynh Trưởng“ cho dễ hiểu.

Nhưng tại sao chúng tôi cần thẻ này? Xin trả lời bằng một sự việc đã xảy ra như sau: trong một chuyến công tác Vu Lan tại chùa Viên Giác, tôi đang đứng trong sân chùa, thì một chiếc xe cảnh sát dừng trước mặt. Cảnh sát mở cách cửa xe phia sau, tôi phát hiện trên xe có một em Việt Nam tuổi Thiếu niên, tôi nhận ra em không phải là đoàn viên GĐPT, nhưng em đăng ký đi chung xe bus của Chánh Niệm. Cảnh sát cho biết, em bị bắt vì tội xịt sơn lên tường, và họ đòi gặp ba má em. Chùa khá lớn và Phật tử khá đông, nên muốn tìm được mẹ của em cũng rất khó. Thấy vẻ lo sợ của em, nên tôi muốn hỏi vài câu với cảnh sát, nhưng họ nói: họ chỉ nói chuyện với ba má, hay người được ba mẹ ủy nhiệm hoặc „Judendleiter“, thế là tôi không giúp gì cho em được vì các điều kiện trên. Nếu không gặp được ba mẹ ở chùa, họ sẽ chở em về sở cảnh sát để điều tra tiếp.

 „Jugendleiter“ là người hướng đẫn giới trẻ trong các hội đoàn Thanh thiếu niên. Người này có học qua các luật bảo vệ cho người trẻ, biết cách hướng dẫn người trẻ sinh hoạt, học hỏi, phát triển nên người. Đây là thẻ được chính phủ tại Đức công nhận, các cơ quan chính quyền như sở cách sát, hồng thập tự, tòa đại sứ ở nước ngoài v.v… có trách nhiệm hợp tác và giúp đở người có thẻ Jugendleiter. Ví dụ: khi hướng dẫn một đoàn đi du ngoạn, vì lý do nào đó cả đoàn làm mất vé, rồi không đủ tiền mua vé về. Trong trường hợp như vậy, người tài xế có trách nhiệm chở cả đoàn về địa điểm khởi hành, việc hoàn trả tiền sẽ được thanh toán sau. Các cơ quan cảnh sát, hồng thập tự, tòa sứ quán cũng có trách nhiệm phải giúp đỡ khi người Jugendleiter gặp khó khăn… Đó là lý do tôi tham dự khóa này, và mong tìm hiểu thêm thực chất giá trị của của JuLeiCa.

Xe lữa đến nhà ga Ipsheim, tôi được người trong ban tổ chức ra đón, họ bảo khóa đã bắt đầu và nhóm của bạn (anh chị Chánh Dũng) đã đến hết rồi. Trên đường bácnam-2 tài xế chỉ một tòa nhà (một cái thành) tọa lạc trên đồi cao: „Khóa huấn luyện ở đó“, tôi gật gù, nhưng tôi không mấy ngạc nhiên vì tôi đã vào google xem địa thế và hình ảnh của thành này. Thành này được xây từ năm 1132 và nằm trên đồi cao 400m, từ năm 1953 thành này nằm dưới sự quản lý của thành phố Nürnberg, và từ 1984 nơi đây trở thành trung tâm đào tạo, huấn luyện cho người trẻ dưới sự quản lý của „Kreisjugendring Nürnberg-Stadt“. Chương trình trong một năm rất phong phú, từ hướng nghiệp cho học sinh đến các khóa thực hành. Tổng cộng, thành này có thể đáp ứng 77 chổ ngủ với giường riêng, và có trên 5 phòng hội thảo với sức chứa tổng cộng cho 200 người. Sở dĩ tôi muốn nói rõ về cơ sở này để nhấn mạnh sự quan tâm của chính phủ tiểu bang Bayern trong trách nhiệm hỗ  trợ giáo dục và sinh hoạt hướng thiện cho các hội đoàn thanh thiếu niên, mà trong đó có đơn vị Chánh Dũng và Chánh Tín, là hai đơn vị đang sinh hoạt tại tiểu bang này.

Bước vào phòng học tôi tìm được anh chị Chánh Dũng ngồi đâu liền, không phải vì đầu đen dễ thấy mà vì anh chị đều bận đồng phục cả. Người huấn luyện, cô Lisa đang trình bày các thủ tục „nhập trại“, chúng tôi được chia vào 2 phòng ngủ riêng, với giường tầng, các buổi ăn sáng, trưa, chiều, họ đã nấu riêng phần chay cho nhóm của mình. Được vậy là nhờ chị Từ Phát ngoại giao giỏi, nên bên ăn mặn người Đức có món gì thì bên chay, người Việt mình cũng có đầy đủ món đó. Tôi nhìn cách làm việc và điều hành của cô Lisa, thấy cô không khác lắm hình ảnh của mấy chị Huynh Trưởng nhà mình.
Giờ sinh hoạt đầu tiên là làm quen, chúng tôi được chơi những trò thú vị. Trò chơi mới lạ có, mà quen thuộc trong GĐPT cũng có, rồi các giờ chuyên môn được bắt đầu. Chợt nhớ ra, tôi có hứa với các anh chị Chánh Dũng rằng không tiết lộ chi tiết các giờ học chuyên môn, để các anh chị đăng ký học khóa sau, có cảm giác hứng thú và bất ngờ trong các buổi học. Vậy nên tôi chỉ đề cập phần nhỏ nhưng không kém quan trọng vể mặt tinh thần, đó là đường hướng và cơ cấu các hội đoàn Thanh Thiếu Niên tại tiểu bang Bayern.

Nếu như không có chính phủ yểm trợ tài chánh, chắc sẽ có ít người đi học khóa này. Nếu tính chi phí từ chổ ngủ, phần ăn cho cả 4 ngày, sáng – trưa và chiều, cộng thêm chi phí trả cho các huấn luyện viên, giá sẽ lên rất cao, nhưng họ chỉ lấy 90 Euro/một người cho toàn khóa. Họ đây chính là „Kreisjugendring Nürnberg-Stadt“.

Kreisjugendring Nürnberg-Stadt trực thuộc Jugendring tiểu bang Bayern (Bayrerische Jugendring BJR). BJR được thành lập từ năm 1947, đến năm nay đúng 70 năm. Dưới BJR có các Jugendring (tổng hội thanh thiếu niên) của thành phố, vùng và quận. Dưới mỗi tổng hội có nhiều hội đoàn, tổ chức thanh thiếu niên khác nhau. Đặc biệt tại tiểu bang Bayern, tổng hội cấp cao nhất BJR được chính phủ tiểu bang giao phó  đảm nhận một phần công việc của Bayerische Landjugendamt như tư vấn về pháp lý, tư vấn lãnh vực chuyên môn hướng dẫn thanh thiếu niên, và phần chi yểm trợ tài chánh. Tùy theo phạm vi hoạt động, mà các Jugendring thành phố, vùng và quận có trách nhiệm xét các đơn xin yểm trợ trong phạm vi của mình.mutuan

Cô Lisa và người huấn luyện viên thứ hai, anh Mathias là 2 thành viên của Kreisjugendring Nünberg-Stadt có giải thích về các điều kiện để được yểm trợ như sau:
1.  Ban chấp hành của một hội đoàn phải do bầu cử mà có. Nếu do sự chỉ định của cấp trên, thì tổ chức này sẽ không được chấp nhận và không được yểm trợ. Đây là điệu kiện thiết yếu nhằm giáo dục tuổi trẻ về tinh thần dân chủ.
2. Điều kiện thứ hai là các nhóm này không được trực thuộc đảng phái chính trị. Tuổi trẻ có thể xuống đường để đòi hỏi cho quyền lợi cho người trẻ, như biểu tình đòi bỏ học phí đại học, nhưng tổ chức đó không được phục vụ cho mục đích của một đảng chính trị.
3. Điểm thứ 3 này khá tế nhị, đó là cái nhìn với các hội đoàn Thanh Thiếu Niên tôn giáo. Họ thận trọng tìm hiểu kỹ càng cách thức sinh hoạt rồi mới yểm trợ. Đối với họ, môi trường để người trẻ được phát triển tự đo được đặt lên hàng đầu, tuyệt đối tránh những giáo quyền có tính cách áp đặt từ nhỏ, có thể khiến một người trở nên quá khích khi trưởng thành.
Cùng vì nhận biết sự tế nhị trong điểm thứ 3 này, và vì mọi người đã biết nhóm Việt mình ăn chay và theo đạo Phật, nên nhân cơ hội ngồi chung trong giờ ăn, chúng tôi đã trình bày cho họ rõ ràng mục đích của tổ chức Gia đình Phật Tử Việt Nam, vế thứ nhất là „Đào tạo Thanh Thiếu Đồng Niên thành Phật Tử chân chánh“, rồi khi họ nghe đến vế thứ 2 của mục đích tổ chức GĐPT là „góp phần xây dựng xã hội theo tinh thần Phật Giáo“, thì họ rất tán thành. Họ nhật xét tổ chức GĐPT là một tổ chức có tầm nhìn xa và có tinh thần hội nhập. Rồi trong giờ học kế tiếp, chính huấn luyện viên Mathias đã tuyên bố trước mọi người là anh ra thất tán thành mục đích của GĐPT tại Đức ở tinh thần hội nhập vào xã hội.

art color 216Nói đến sự hội nhập trong khuôn viên của khóa này, thì ngoài nhóm GĐPT ra, có các nhóm khác nữa: Jugendrotkreuz của Hồng Thập Tự, nhóm „Dorffreunde“ từ Bergheim, hội đá banh v.v... đều làm việc trong tinh thần tự nguyện. Tôi rất phục họ, nhất là những tổ chức mới thành lập, họ bắt đầu từ con số không, họ không có một giáo lý vững chắc để làm nền tảng, không có một nội quy thống nhất để nương vào, không có cấp cao hơn để hỗ trợ, nhưng họ vẫn âm thầm kiên trì vượt khó khăn để theo đuổi lý tưởng. Họ tâm sự: đó là lý tưởng hướng dẫn giới trẻ biết được lợi ích của sinh hoạt tập thể, cộng đồng; biết yêu thiên nhiên và biết bảo vệ thiên nhiên; biết giá trị của phong tục truyền thống địa phương để giữ gìn.

Nhìn lại tổ chức GĐPT hiện nay, tuy chúng ta có sẳn gia tài được truyền thừa là Nội Quy và Quy Chế truyền thống, với cương lĩnh điều hành sinh hoạt GĐPT trên 65 năm, nhưng chúng ta phải cần chuyển mình để thích ứng với thời đại, với môi trường mới, với văn hóa dị biệt. Ngày hôm nay, nhìn thấy sự nhiệt tình của các Htr. trẻ có mặt trong khóa này như Htr. Diệu Viên, Htr. Huệ Tường và Htr. Thiện Anh, những Huynh trưởng sinh trưởng và lớn lên ở Hải ngoại, tôi thấy được hoa sen đã thích ứng với đất bùn của xứ Âu Châu, mong sao các anh chị em đó mãi kiên định với lý tưởng đã chọn.

Thời gian 2 khóa cuối tuần (4 ngày 4 đêm) trôi qua thât mau. Giờ họp mặt sau cùng là giờ Feedback, nêu cảm tưởng, nhận xét cá nhân. Mỗi tham dự viên có quyền chia sẽ chung trong nhóm, hoặc chia sẻ riêng với một người hay một nhóm mà mình muốn bằng cách viết lên một tờ giấy. Hầu hết các tham dự viên đều nhận xét Khóa này mang lại thật lợi ích ngoài sự mong đợi của họ. Rồi một thành viên trong nhóm, cô Gesa đưa riêng một tấm giấy cho các anh chị em Chánh Dũng với nội dung: „Die sympatischste und integrativste Gruppe, die ich je kennenlernen durfte“, tạm dịch „Các bạn là nhóm thân thiện nhất và hòa đồng nhất mà tôi được quen biết“. Nghe điều này tôi thật hãnh diện cho anh chị em Chánh Dũng, bởi vì anh chị em Chánh Dũng là nhóm duy nhất mặt đồng phục suốt 4 ngày trong khóa này, tổng cộng có 7 ACE Chánh Dũng, ngoài 3 Htr. trẻ nêu ở trên còn có các chị Từ Đường, chị Từ Lạc, chị Từ Phát và anh Đồng Trí.

Nếu chỉ đơn thuần mặt áo Lam mà đến với họ, tôi nghĩ chắc chắn các nhóm bạn đã không cảm nhận được sự  gần gủi đễ mến của ACE Chánh Dũng, tôi tin các anh chị đã sống được, thể hiện được tinh thần của chiếc áo Lam, chính là màu hòa hợp mà nhờ đó anh chị đã tạo được sự cảm mến sâu đậm ở mọi người.

Màu Lam tôi yêu!
Nguyên Mãn

 
 

Góc sinh hoạt

  • Photo Title 1
  • Photo Title 2
  • Photo Title 3
  • Photo Title 4
  • Photo Title 5